Đêm lạnh trên đường cái ở Nha Thành không so được với bắc cương, nơi đây lạnh đến mức nào đi chăng nữa, máu rải trên mặt đất cũng sẽ không rất nhanh liền biến thành vụn băng, việc sát phạt mà Mạnh Trường An trải qua cũng nhiều hơn Thẩm Lãnh, hàng ngày hàng tháng việc giết chóc không tìm gã thì gã cũng phải tự tìm, nhưng cũng không thể bởi vậy đã nói Mạnh Trường An sinh tồn vất vả hơn Thẩm Lãnh, trên thực tế, ngược lại là Thẩm Lãnh sinh tồn vất vả hơn.
Môi trường bắc cương rét lạnh, mệt mỏi, hoang vắng nhưng thuần túy hơn, chuyện quân võ chính là chuyện quân võ, sẽ không trộn lẫn thêm mưu mô, nhất là sau khi Bùi Khiếu chết thì cuộc sống của Mạnh Trường An không bị quấy nhiễu bởi chuyện quân võ nữa. Đại tướng quân Thiết Lưu Lê nhận gã làm nghĩa tử chính là thái độ của ông ta, không có bao nhiêu người sẽ ngốc đến mức đi dò xét thái độ này, bởi vì tuyệt đại bộ phận thời gian thái độ của đại tướng quân thường chính là thái độ của bệ hạ.
Bên phía Thẩm Lãnh thì không bằng, hắn phải đối mặt không chỉ là kẻ thù trên chiến trường, kẻ thù không nhìn thấy còn đáng sợ hơn.
Cho nên ở trên đường cái Nha Thành Thẩm Lãnh cảm thấy những người Cầu Lập thâm nhập vào đây thật sự không tính là đối thủ gì, đối thủ của hắn không ở cấp thấp như vậy. Ngẫm lại lúc trước tại sao Cầu Lập quốc gọi là Cầu Lập quốc? Còn không phải bởi vì sau đại chiến Ninh - Sở những người chạy trốn tới nơi đó cầu nguyện bản thân mình lập thân ở hải ngoại, vì thế liền có Cầu Lập, trong hai chữ này có những hàm nghĩa không thể nói rõ, không phải là cầu nguyện sao?
Cầu Lập Cầu Lập, chữ “cầu” đã đủ nói rõ tất cả.