Sóng biển cũng không cuốn trôi thi thể của Tống Nhất Học, nhưng mà Thạch Phá Đang cũng không để ý, nếu gã nói với người khác là Tống Nhất Học vô ý ngã từ bãi đá ngầm lớn xuống biển chết đuối, tất nhiên cũng không có ai dám nghi ngờ gì. Thạch Phá Đang nghe được tiếng động quay đầu lại nhìn, thấy người trẻ tuổi đang run lẩy bẩy từ sau tảng đá đứng lên. Nhìn người nọ tuổi còn nhỏ hơn mình một chút, từ y phục mặc trên người có thể đoán được chắc hẳn là mưu sĩ trong đội ngũ lang viên của mình, gã đi lên phía trước vài bước mới nhìn rõ mặt của người kia, sau đó Thạch Phá Đang nhếch môi cười. “Ngươi cũng là đến hiến kế cho ta ?” Thạch Phá Đang hỏi. Trương Bách Hạc dùng sức lắc đầu: “Thuộc hạ, thuộc hạ chỉ là muốn đến nói cho tướng quân biết, đội ngũ đã đều sắp xếp xong rồi, trước đó thuộc hạ đi Nha Thành liên lạc với quan viên địa phương trực tiếp tiếp viện cho chiến binh lang viên, tiếp tế của thủy sư bên kia cũng đã nhận được...” Thạch Phá Đang cười: “Ngươi làm không tệ.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương