“Ngươi tên là gì?” Thẩm Lãnh hỏi.

Tiểu võ quan Cầu Lập kia hất cằm lên nói: “Ta tên là Trác Hanh, là dũng sĩ dưới trướng đại tướng quân thủy sư Nguyên Thanh Phong, ta cho ngươi biết ta cũng không sợ ngươi, nếu ta đã dám đến truyền tin thì đã chuẩn bị để các ngươi giết rồi, mà ta chết rồi, các ngươi sẽ trả giá gấp mười lần, gấp trăm lần, ta khuyên ngươi vẫn nên mau chóng giao người của chúng ta ra, nếu không bắt đầu từ ngày mai những làng chài trên hải cương của các ngươi đều phải cẩn thận.”

Thẩm Lãnh hoàn toàn không để ý đến gã, hắn liếc Trần Nhiễm một cái: “Đưa đi.”

Trần Nhiễm gật đầu mắng Trác Hanh: “Cút.”

Khóe miệng Trác Hanh hơi cong lên: “Thật ra ta đã sớm liệu được các ngươi không dám đụng đến ta, trên biển rộng Cầu Lập là vương, thoạt nhìn thuyền chiến của các người cũng có chút quy mô, thật ra trong mắt của bọn ta chẳng qua chỉ giống như bã đậu, tùy tiện đã có thể đánh cho các ngươi chìm dưới đáy biển, ngươi làm như vậy cũng xem như là kẻ thức thời.”