Trong năm này chuyện lớn đầu tiên bị để ý nhất của Đại Ninh chính là thủy sư xuôi nam, cho nên ngõ Bát Bộ trong kinh thành có một lão già chết căn bản cũng không gây ra được sóng gió gì, chôn cùng với lão nhân này còn có hơn trăm người bị áp giải từ Bình Việt đạo tới. Điều khiến người ta cảm thấy rất tò mò cũng chính là là bách tính há miệng xem náo nhiệt trong chợ giống như bùng nổ, không rõ đây là xảy ra vụ án gì lớn mà liên lụy rộng như thế, trong khi đó văn võ bá quan lại vô cùng bình tĩnh giống như vừa điếc lại vừa câm, ngoại trừ vị đô ngự sử của Ngự Sử Đài không sợ chết kia phê bình mắng nhiếc bệ hạ trên triều đình là bạo quân vô đức, ai cũng không nói một lời nào. Cho nên chuyện này có vẻ hơi thú vị, nhưng không phải cực kỳ thú vị, điều cực kỳ thú vị chính là từ sau khi những người này bị chặt đầu, chuyện của Binh bộ, Hộ bộ, nha môn trên các phương diện đều vận hành càng thêm suôn sẻ, những chuyện như tiếp viện chi viện hậu cần cho thủy sư xuôi nam ở bên kia cũng không cần hoàng đế thúc giục, tất cả đều trôi chảy. Xét đến cùng, có ai không sợ chết? Hoàng đế giết những người này cũng không thèm giận dữ, bởi vì bọn họ cộng lại cũng không có tư cách khiến cho hoàng đế giận dữ. Mong muốn xa vời trước khi chết của lão già tên là Nguyên Kha kia chẳng qua cũng chỉ khiến cho hoàng đế hơi giận dữ mà thôi, bởi vì lão ta phát hiện ra tất cả cố gắng của mình cũng hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến tâm trạng của hoàng đế, đây là thất bại cỡ nào chứ? Bản thân lại hèn mọn cỡ nào? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương