Đường đường là hoàng đế bệ hạ của đế quốc Đại Ninh vì tiết kiệm mấy đồng tiền trinh lại không tiếc đề chữ cho người khác, nếu chuyện này lan truyền ra ngoài cũng không biết sẽ ăn nói như thế nào, chỉ có điều cho dù là dựng một đài cao trên đường cái, lão viện trưởng đứng ở trên đó tự mình nói cũng chưa chắc có mấy người tin.

Không bao lâu tiểu nhị bắt đầu mang thức ăn lên, bởi vì quá cẩn thận, quá sợ hãi cho nên cả đám đi đường đều bước đi như mèo, sợ xuất hiện chút xíu sơ xuất, lỡ như nếu làm đổ một khay thức ăn hoặc là dính một giọt dầu trên người hoàng đế, cho dù hoàng đế cũng không để ý thì bọn họ cũng có thể tự hù chết mình.

Đương nhiên Dương Ngọc còn sợ hơn đám tiểu nhị, y biết lão viện trưởng sẽ không vô duyên vô cớ mời y ăn cơm, thật không nghĩ tới lại có thể là hoàng đế Đại Ninh đến, trong lòng y giống như đánh trống, tiếng tim đập thình thịch khiến lỗ tai y vang lên ong ong.

Hoàng đế nếm một ngụm thức ăn ánh mắt lập tức sáng lên: “Thú vị.”

Vị của thức ăn này đậm giống như vị trà kia, ngay từ đầu cảm thấy hơi mặn, nhưng thưởng thức kỹ lưỡng lại có thể lưu lại hương thơm.