Đây là cơ hội tốt nhất rồi.

Bất kể như thế nào, Hàn Hoán Chi cũng không nên giao tấm lưng cho Dương Ấu Bội, nàng ta không phải một tiểu cô nương bình thường, nàng ta nắm giữ rất nhiều kỹ xảo giết người, hơn nữa sau khi nàng ta phát hiện sát tâm của mình lung lay thì lập tức điều chỉnh tâm thái, vì vào vở kịch nàng ta tự nói với mình ta chính là Vân Tang Đóa, vì vở kịch nàng ta tự nói với mình ta chỉ là một người giết người.

“Có thể gảy thêm một khúc không?” Hàn Hoán Chi đột nhiên hỏi một câu.

Dương Ấu Bội đã muốn kéo sợi tơ trong vòng ngọc ra để siết chết Hàn Hoán Chi, nhưng vào giây phút này Hàn Hoán Chi đã mở mắt.

“Đại nhân muốn nghe, ta sẽ gảy, ta đi lấy tỳ bà.”