Thái độ của Thạch Phá Đang tuy rằng đã chuyển biến rất nhiều nhưng lời gã nói lại không thể khiến người khác vui vẻ, khi gã mặt dính đầy máu nói cho dù các ngươi bắt được hết tất cả mọi người cũng không thể làm cho hoàng hậu bị dính líu một chút nào, ngay cả Hàn Hoán Chi cũng khó tránh khỏi chán nản. Ông ta đến là phân ưu vì hoàng đế, nói chính xác hơn là đến diệt trừ mầm hoạ cho hoàng đế, mầm họa lớn nhất tất nhiên không ở Bình Việt đạo mà là vị ở trong cung kia. Nhưng mà cho dù là hoàng đế cũng không thể vô duyên vô cớ làm gì hoàng hậu, nếu, nếu năm đó trước khi vào kinh hoàng đế đã phế bỏ vương phi, mặc dù sẽ gây ra sóng to gió lớn nhưng tuyệt đối không có nhiều chuyện sau này như vậy, sau lại vương phi đã được thành hoàng hậu như mong muốn, hoàng đế vì thể diện lại càng không thể dễ dàng phế bỏ một vị hoàng hậu. Trừ phi có chuyện chạm đến giới hạn, còn có gì chạm đến giới hạn hơn là mưu nghịch? Vị lão viện trưởng của thư viện Nhạn Tháp kia từng đánh giá vể hoàng hậu, nói bà ta không trí tuệ lớn như vậy nhưng lại phát huy mánh khóe tới cực hạn, mà mánh khóe dường như lại hữu dụng hơn trong kiểu đấu tranh âm trầm này, và còn được bà ta phát huy vô cùng nhuần nhuyễn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương