Hàn Hoán Chi nhìn Thẩm Lãnh với ánh mắt tò mò, ông ta biết việc Thẩm Lãnh làm vừa rồi không đúng, sau khi ông ta đã ra ám thị mà Thẩm Lãnh còn động thủ, trong lòng Hàn Hoán Chi cũng khó tránh khỏi có chút không thoải mái, bởi vì ông ta muốn Thạch Phá Đang phối hợp, Thạch Phá Đang phối hợp chính là Thạch Nguyên Hùng phối hợp. Tất cả mọi người đều tưởng là Hàn Hoán Chi chờ ý chỉ của bệ hạ thái độ của bệ hạ, thật ra đều sai, Hàn Hoán Chi chính là chờ thái độ của Thạch Nguyên Hùng.

Thái độ của bệ hạ từ đầu đến cuối đều chỉ có một, nếu không tại sao Hàn Hoán Chi lại phải tới Bình Việt đạo? Trở ngại lớn nhất của Hàn Hoán Chi không phải những di lão từng nắm quyền cao của Lâm Việt, những người đó ở triều quyền Đại Ninh cũng chẳng là cái đinh gì, đương nhiên cũng trước mặt không phải là kẻ thù không thấy mặt đến từ nội bộ Đại Ninh kia, mà là Thạch Nguyên Hùng.

Nếu Thạch Nguyên Hùng dao động đi sang bên kia, như vậy Hàn Hoán Chi được đưa lên chính tam phẩm thì thế nào? Đội ngũ hắc kỵ mở rộng thành một kỳ thì như thế nào?

Ngay từ đầu mục tiêu hàng đầu của Hàn Hoán Chi đã không phải là những người ẩn trong chỗ tối kia, mà là mầm họa lớn nhất Thạch Nguyên Hùng này.

Trong xe ngựa Thạch Phá Đang đã bị đánh giơ tay lên lau vết máu ở khóe miệng, đột nhiên phá lên cười, giống như một con dã thú bất khuất.