Mấy ngày trước tết trong thành Thi Ân có vẻ khác thường, khác thường cũng không phải bởi vì xảy ra chuyện lớn gì, ngược lại là bởi vì chẳng có gì phát sinh, sự bình tĩnh này chính là không bình thường. Phàm là người có thể tiếp xúc đến tầng lớp này đều đang đợi, muốn xem thử vòng xoáy xuất hiện từ phương hướng nào. Hàn Hoán Chi ở Bình Việt đạo một tháng có thể điều tra ra bao nhiêu chuyện, sợ chỉ có người bị ông ta điều tra mới rõ ràng hơn, còn rõ hơn cả Hàn Hoán Chi, cho nên thật ra trong lòng rất nhiều người đang chờ đợi nước cờ tiếp theo của những người đó, nói chuẩn xác một chút là chờ bọn họ khi nào giết Hàn Hoán Chi, giết như thế nào. Bị điều tra ra cái gì và giết Hàn Hoán Chi đều không phải chuyện tốt, hai cái hại thì chọn cái nhẹ hơn, nếu những chuyện kia đều bị phơi bày ra ngoài thì sẽ chết không ít người, Bình Việt đạo sẽ có động đất, sẽ có sóng lớn lan tràn, so sánh ra nếu chỉ là Hàn Hoán Chi chết cùng lắm thì hy sinh một vài người là có thể bảo toàn cho nhiều người hơn. Đương nhiên không chỉ là nhìn như vậy, Hàn Hoán Chi chết chỉ là tranh thủ một ít thời gian để che giấu thêm nhiều chuyện, ai cũng rõ ràng đó là tuyên chiến với hoàng đế bệ hạ Đại Ninh. Giết Hàn Hoán Chi, chính là trực tiếp chĩa kiếm vào hoàng đế bệ hạ, bệ hạ sẽ bùng phát lửa giận lớn cỡ nào? Chỉ là ai cũng không ngờ rằng người phá vỡ sự yên bình này không phải là những người đó phát lực, mà là Hàn Hoán Chi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương