Thạch Phá Đang nghĩ mình đã tính kế rất tốt, đánh người của Thẩm Lãnh cũng không thể không khiến Trang Ung nhượng bộ mình, cho dù vẫn luôn cảm thấy lão cha già rất kém cỏi của mình biết cũng sẽ khen lần này làm rất đẹp, nhưng mà gã không ngờ Hàn Hoán Chi lại ra mặt, người này một khi đứng trước đài thì có chuyện gì là có thể chơi vui được? Hàn Hoán Chi bắt rất chuẩn, đương nhiên không thể nào không được, nơi này quả thật chính là phủ khố địa phương của thành Thi Ân, từng là trọng địa quốc khố Lâm Việt quốc. Hiện giờ nơi này vẫn phải phụ trách tiếp tế vật tư cho mấy bến thuyền quan bổ chung quanh thành Thi Ân, nói vật tư chồng chất như núi cũng không quá, đội ngũ của gã trú đóng ở đây, gã làm sao có thể thật sự sạch sẽ? Thạch Phá Đang trước nay đều xem thường chuyện này, gã là con trai của Thạch Nguyên Hùng, chiếm một chút lợi nhỏ ở nơi như Bình Việt đạo này thì có cái gì là không được, cả Bình Việt đạo đều là cha gã đánh chiếm được, ở nơi đây có người nào dám không nể mặt mũi cha gã? Hàn Hoán Chi dám. Hàn Hoán Chi không có gì là không dám. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương