Thạch Phá Đang cười ha hả nhìn Thẩm Lãnh, nếu không biết chuyện gì đã xảy ra thì nhìn khuôn mặt tươi cười của người này thật sự là một người hòa khí, nhưng mà hàn ý đằng sau nụ cười kia mạnh hơn lực bào mòn của nụ cười nhiều. “Dựa theo quân luật Đại Ninh, trị quân không nghiêm, cũng phải bị phạt.” Người nói không phải Thẩm Lãnh, mà là Trang Ung. Mấy con chiến mã lao đến nhanh như chớp, người vây xem đâu còn dám chặn đường, đều né ra nhường đường, Trang Ung từ trên lưng ngựa nhảy xuống liếc mắt nhìn Thạch Phá Đang một cái. Cũng không biết tại sao, Thạch Phá Đang nhìn thấy Trang Ung đến ngược lại còn có một vẻ thoải mái thoáng lướt qua trên mặt gã. “Ty chức tướng quân lang viên Thạch Phá Đang, bái kiến đề đốc đại nhân.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương