Cơm trưa đương nhiên là Thẩm Lãnh làm, Hàn Hoán Chi cùng Thẩm tiên sinh hai người ngồi trên ghế nói chuyện, hắc cẩu lười biếng phơi nắng, hai tiểu cô nương Trà gia và Dương Ấu Bội ngồi ở đó xì xầm to nhỏ, lúc thì thêu thùa lúc thì âm luật, tóm lại đều là những thứ Trà gia không am hiểu.

Thẩm Lãnh bận tới bận lui chừng hơn một canh giờ, cuối cùng từ trong phòng bếp nhỏ hậu viện bưng một cái chậu xương lớn đi ra, mùi thơm nức xông vào mũi, hẳn là xương heo, thoạt nhìn quả thật không có thịt nhiều lắm nhưng mùi vị thật sự mê người, cho dù bọn họ cũng không phải người thích thịt cá nhưng ngửi mùi vẫn không nhịn được muốn nếm thử.

Hàn Hoán Chi đứng dậy: “Cuối cùng cũng có thể ăn cơm rồi.”

Ông ta đi lên phía trước, Thẩm Lãnh lại lắc đầu với ông ta ý bảo tránh ra chút: “Của chó, của chó, chó ăn trước.”

Tất cả mọi người đứng đó bất động, thật xấu hổ.