Còn hai ngày nữa là tết, thủy sư đã bắt đầu thoải mái hơn, Thẩm Lãnh cũng cho đội ngũ nghỉ phép mấy ngày nay không cần huấn luyện, Trang Ung thậm chí còn cho phép các binh sĩ rời khỏi đại doanh vào thành Thi Ân đi dạo thăm thú, nhưng tuyệt đối không được làm chuyện gì vi phạm quân kỷ, nếu không sẽ trảm không tha.

Các binh sĩ nhận quân bổng vui vẻ đi ra ngoài, các tửu lâu, quán cơm lớn nhỏ trong thành Thi Ân lập tức kinh doanh náo nhiệt hơn hẳn. Thật ra thủy sư ăn uống không tồi, chỉ là không được uống rượu, lính được thả ra ngoài liền giống như ngựa hoang được thả khỏi chuồng, hoan hỉ chạy tán loạn, nhưng sẽ không ai thật sự dám uống rượu, quân pháp rất nghiêm, có rất nhiều cách để tỉnh rượu thì hà tất phải dùng cách đáng sợ nhất kia chứ?

Trong đại doanh trở nên hơi hiển vắng vẻ, đương nhiên cũng có người không muốn ra ngoài đi dạo, có người trời sinh đã có ít tiếp xúc với nơi xa lạ, dù cho dân bản xứ nhiệt tình đến mức nào thì cũng ngại tiếp xúc, cũng có người muốn để dành quân bổng mang về nhà, dù sao thì ở trong thủy sư cũng không phải đều là tiểu tử trẻ tuổi, còn có nam nhân đã thành gia lập nghiệp nữa.

Trần Nhiễm ngồi trên cọc gỗ đung đưa chân, Thẩm Lãnh hỏi gã tại sao không ra ngoài chơi, Trần Nhiễm nói ta phải trông chừng ngươi, còn có hai ngày nữa là đến tết, không thể để cho Trà gia thủ tiết, sau khi nói xong lại tự phun phì phì phì mấy tiếng, nói liền mấy lần là không gì kiêng kỵ.

Thẩm Lãnh nói nếu ngươi không ra ngoài đi dạo nhưng ta phải ra ngoài, Trà gia còn đang ở Tô Viên chờ ta.