Kịch tất nhiên là không thể hát tiếp được nữa, tiếng tỳ bà cũng dứt, Hàn Hoán Chi quay đầu lại liếc nhìn tiểu cô nương ngồi ngây người trên đài cao cười cười với nàng, trong ánh mắt tiểu cô nương dường như có chút mờ mịt, không rõ tại sao ông ta cười với mình.

Mạt La thò tay ra kéo nàng một cái, nàng máy móc quay đầu lại liếc nhìn Mạt La, Mạt La cúi đầu nói với nàng mấy câu gì đó, nàng lập tức đứng dậy rời đi cùng với Mạt La, lúc đi vào cửa hí viện nàng quay đầu lại liếc mắt nhìn Hàn Hoán Chi một cái nữa, khoảng cách xa, không nhìn ra trong ánh mắt có những gì.

Thẩm Lãnh đi đến đứng bên cạnh Hàn Hoán Chi, nhìn xác chết trên mặt đất không nhịn được hỏi: “Vừa rồi thật sự đã ngẩn ngơ ư?”

“Thật sự.” Hàn Hoán Chi trả lời vô cùng thành khẩn.

Thẩm Lãnh ồ một tiếng, không nói thêm nữa gì.