Nếu không phải hoàng đế Đại Ninh Lý Thừa Đường đủ cường đại, có lẽ bắt đầu từ lúc ông ta mới đăng cơ đã trở thành hoàng đế đầu tiên của Đại Ninh bị khuất nhục, bắc cương sẽ mất đi ít nhất một đạo giang sơn, cả thảo nguyên cũng sẽ thoát ly ra ngoài, nhưng ông ta rất mạnh cũng rất vững, chỉ dựa vào mấy lá bài trong tay đã đánh thắng một ván tệ như thế.
Nhưng hoàng đế cũng cảm thấy phiền não, ông ta đã dùng khoảng thời gian mười mấy năm tiếp theo loại trừ từng tên từng tên trong đám người đó, tướng quân chiến binh 19 vệ thay đổi từ đầu đến đuôi, ngay cả Bạch Thượng Niên cũng là sau này mới thăng nhiệm tướng quân, lúc đó hoàng đế vẫn chưa đem lòng sinh nghi Bạch gia.
Mười mấy năm nay, hoàng đế nắm giữ chiến binh càng chặt hơn, gần như tước hết quyền lợi của đại học sĩ, đánh cho người Hắc Vũ ở phương bắc không dám dễ dàng lấn biên. Tân đại ai cân trên thảo nguyên sau khi thượng vị thì việc đầu tiên chính là hết sức cẩn thận xin chỉ hỏi hoàng đế xem mình có thể đến thành Trường An yết kiến không, hơn nữa còn tự nguyện đưa một đứa con trai của ông ta đến Trường An học tập. Đâu có phải học tập gì, còn không phải đưa một người đến để bảo mệnh à.
Người Hắc Vũ bị đuổi ra ngoài, Đại Ninh lật bàn tay là có thể tàn sát thảo nguyên từ đầu đến đuôi, tân đại ai cân làm sao có thể không lo lắng? Khi đó tây cương trọng giáp đã phát triển, các nước phía tây có ai không sợ mạch đao của trọng giáp?
Hoàng đế đại hoạch toàn thắng đây là huy hoàng, nhưng đằng sau sự huy hoàng này cũng có vết thương, hoàng đế có vết thương lòng, Hàn Hoán Chi cũng có vết thương lòng.