Cuối cùng thủy sư đã chuẩn bị xong, xem chừng năm sau sẽ xuất chinh, sở dĩ phải chờ tới sau khi ăn tết xong, thứ nhất là bởi vì ngư dân hải cương rời bến đánh cá quy mô lớn còn khoảng mười ngày nữa sẽ lên đường, thời gian sắp xếp là đủ dùng, thứ hai cũng là bởi vì trận hải chiến với người Cầu Lập lần này sợ là phải có rất nhiều huynh đệ có đi mà không có về, cho nên phải ăn tết thật vui vẻ rồi tính sau. Thẩm Lãnh cũng cảm thấy hơi bất ngờ, cách lần trước bị phục kích đã qua một khoảng thời gian nhưng sát thủ cũng không xuất hiện nữa, hay là cũng ở đây chờ ăn tết? Hắn và Trần Nhiễm ở trên đường phố mua một chút đồ bao gồm bùa hộ thân đã được khai quang, cũng không biết có dùng được không, dù sao phát cho huynh đệ trong kỳ mỗi người một cái cũng không có hại gì. Tốc độ làm hộ tâm kính vượt qua dự đoán, đã được đưa tới, Thẩm Lãnh nghĩ nhét miếng bùa hộ thân dưới hộ tâm kính của mỗi người, cũng xem như một ý nghĩ tốt. Từ trên phố trở về Thẩm Lãnh cùng Trần Nhiễm vừa đi vừa nói cười, nhìn thấy mảnh đất trống cách đó không xa đang dựng sân khấu. Người Bình Việt đạo thích nghe hát thích nghe kịch, mỗi khi ăn tết gần như là bất cứ chỗ nào cũng có thể nhìn thấy vũ sư hát hí khúc. Hí đài này rất lớn hẳn là do hí viện bên cạnh dựng. Hí viện này Thẩm Lãnh cũng không xa lạ, tên là hí viện Thành Thái, đêm hôm đó Thẩm Lãnh bị bao vây tại ngã tư đường này, lần đầu tiên cùng Diêu Đào Chi giao thủ, đương nhiên đó là Diêu Đào Chi giả. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương