Đại Ninh quá lớn, cùng canh giờ nhưng vùng biên cương tây bắc còn sáng mà bên phía đông nam này màn đêm đã buông xuống, thuyền hoa ngang dọc trong đường thủy thành Thi Ân đến buổi tối mới đẹp, đèn lồng đỏ sáng lên từng đợt sóng lấp lánh, mỹ nhân lay lư ca múa mừng cảnh thái bình.

Một con thuyền hoa xuôi theo sông Dương Hoài chậm rãi đi tới, ở đầu thuyền một vài thiếu nữ trẻ tuổi đang nhẹ nhàng chuyển động, váy lụa dài mỏng, tư thế múa như dương liễu trước gió, chỉ là nhìn những vòng eo nhỏ nhắn tinh tế đang lắc lư kia cũng là một loại cảnh đẹp ý vui rồi.

Tiếng đàn xa xôi khiến cho bức tranh hồng trần này cũng có vài phần phong vận.

Phòng bao lớn nhất xa hoa nhất của thuyền hoa từ lâu đã được đặt trước, vì nghênh đón vài vị quý nhân kia, thuyền hoa thậm chí đi nhiều hơn mười mấy dặm, nếu không phải là nhân vật thật sự quan trọng, thì làm gì có đạo lý thuyền hoa đi đón người.

Trong phòng bao có một thiếu nữ thoạt nhìn khoảng mười lăm mười sáu tuổi đang ôm đàn tỳ bà, trong tiếng đàn dễ nghe hơi mang theo chút âu sầu, nhưng nếu người không chú ý chắc không thể nghe ra. Tiểu cô nương này thoạt nhìn cũng không xinh đẹp lắm, chỉ là kiểu dịu dàng không màng danh lợi của nữ tử vùng sông nước phía nam. Loại nhạc khúc u sầu này chính là loại những quý nhân kia bằng lòng nghe, tỏ ra tao nhã, mà người đánh đàn, chỉ khi khiến cho bọn họ nghe ra được u buồn mới có thể khiến người ta trìu mến, mới có thể được thưởng nhiều bạc hơn.