Sau khi Thẩm Lãnh hỏi rõ ràng, hắn liền cho thân binh đi tìm một chiếc xe ngựa đến, đưa hai người Dương Liễu Chi cùng Du Kính Bình đến Tô Viên giao cho Hàn Hoán Chi. Xử trí hai người kia thế nào là chuyện của Hàn Hoán Chi, Thẩm Lãnh chỉ muốn tìm được cách giải quyết vấn đề.

Nguyên Đức này nói gã ta thỏ khôn có ba hang cũng không quá, viện của Dương Liễu Chi chính là một nơi đặt chân khác của Nguyên Đức, Thẩm Lãnh cho người lục tung chỗ này một lần lại một lần, nhưng ngoại trừ một chút bạc ra thì không có thu hoạch gì đặc biệt lớn.

Cổ Lạc vẫn ở trong viện xoay tới xoay lui, Thẩm Lãnh dựa vào cửa suy nghĩ.

Nguyên Đức bao nuôi nữ tử này xem như là tình yêu đích thực rồi, mỗi tháng cho nàng ta một số bạc cố định chưa bao giờ thiếu, mà ba đến năm ngày y sẽ đến đây ngủ một đêm cho tới gần sáng mới đi. Ả kia cảm thấy tướng mạo Nguyên Đức xấu xí, chỉ là yêu sự hào phóng khẳng khái của y, ngày bình thường thông đồng với người khác làm chuyện xấu, nhưng nữ nhân này cũng có vài phần chân tình với Nguyên Đức, lúc mới đầu chỉ nói lung tung, không chịu nói sự thật, nếu không có Cổ Lạc dùng chút thủ đoạn, sợ là đã bỏ qua rất nhiều tin tức.

Nguyên Đức từng nói qua với Dương Liễu Chi về một số cựu thần Lâm Việt bị một số người nào đó trong triều đình Đại Ninh khống chế. Những cựu thần này vì mua mạng không thể không giao ra gia tài bạc triệu, rất nhiều đại gia tộc bây giờ chỉ còn vẻ hào nhoáng bên ngoài, thật ra cuộc sống trong nhà càng ngày càng kém.