Trên người Thẩm Lãnh có thêm một bộ nhuyễn giáp nhưng cũng không vừa người cho lắm, đương nhiên cái áo của Bùi Khiếu kia cũng không vừa người. Về mặt thủ công mà nói cái của Trang Ung đưa cho hắn tuy rằng thật sự hơi cũ nhưng vẫn rất lành lặn và bền chắc. Nghe đồn lúc Trang phu nhân ở trong phủ Lưu Vương, với tính cách mạnh mẽ trứ danh được mệnh danh là nữ anh hùng, gậy cán bột đánh khắp phố phường, Trang Ung cũng từng bị bà đánh, kết quả không đánh không nảy sinh tình cảm, cuối cùng lại trở thành người một nhà.

Ai có thể nhìn ra được quả ớt nhỏ năm đó giờ lại trở thành Trang phu nhân trầm ổn, thanh lịch, chỉ có lần trước lúc gặp Thẩm tiên sinh thì thỉnh thoảng bà mới lộ ra vài phần dáng vẻ của năm đó.

Trở lại doanh phòng của mình, Thẩm Lãnh bắt đầu ngồi xuống suy nghĩ, kế sách của Hàn Hoán Chi đã thất bại, sát thủ dẫn dụ ra được không ngờ lại là chủ trì của một ngôi chùa địa phương, võ nghệ của y đã rất mạnh, Thẩm Lãnh cùng y giao thủ cũng không nắm chắc mười phần. Lúc ấy Thẩm Lãnh nóng lòng muốn đi cứu Trà gia cùng Thẩm tiên sinh cho nên vẫn chưa dùng hết sức, nếu thật sự không có gì quấy nhiễu, một chọi một thì Thẩm Lãnh có thể nắm chắc bảy phần, dĩ nhiên đối với Thẩm Lãnh mà nói bảy phần chính là tất thắng.

“Là mức tám?”

Thẩm Lãnh lầm bầm một câu, trong đầu không tự chủ xuất hiện dáng vẻ của Trà gia gần như phải bò ra từ cửa sổ xe ngựa, thế là hắn không nhịn được bật cười.