Hàn Hoán Chi đứng ở trong viện tử nhìn cây lê đã nở hoa suy nghĩ xuất thần, nghĩ khí hậu bên Bình Việt đạo này thật là làm cho người ta không hiểu thấu, dựa theo mùa mà tính thì bên thành Trường An vẫn là băng thiên tuyết địa, bên này hoa lê đã nở rồi.
Không mấy người chịu trồng cây lê trong viện của mình, chung quy thì ngụ ý không được tốt lắm, chủ nhân cũ của Tô Viên này sợ là một người không tin tà, cho nên ngược lại không có kết cục tốt gì.
Ông ta vươn tay hái một đóa hoa lê nhìn nhìn, nhìn kỹ đường nét đóa hoa kia liền cảm thấy những thứ tự nhiên trên đời là tinh xảo nhất, thật sự đẹp.
Thiên bạn Cảnh San từ bên ngoài đi nhanh vào sắc mặt có chút khó coi, nàng ta là nữ nhân duy nhất trong tám thiên của phủ đình úy, nhưng tính tình mạnh mẽ, không phục một ai, duy nhất chỉ phục Hàn Hoán Chi.
Ba mươi mấy tuổi mà nhìn bề ngoài cũng chỉ 27-28 tuổi, trên mặt lờ mờ có dấu vết của năm tháng lưu lại, khuôn mặt của nàng ta hơi vuông, lông mi hơi thô, mũi cũng lớn một chút, nói gì cũng không thể tính là một mỹ nhân, nhưng hết sức anh khí, là kiểu nữ nhân càng nhìn kỹ càng có duyên, điểm hấp dẫn người ta nhất chính là sự khí khái không chịu thua trên người nàng ta.