Bởi vì ngõ Thái Thủy thật sự hơi chật hẹp nên xe ngựa căn bản không vào được, cho nên khách đến nơi này nếu như ngồi xe đến thì cũng chỉ có thể để xe ở đầu ngõ. Khưu Cầu không thích nhất chính là điểm này, cũng không biết tại sao lúc trước nữ nhân kia lại lựa chọn một chỗ như vậy, ngõ nhỏ chật chội âm u, đi vào cũng đã rất áp lực mà lại còn rất dài nữa, từ đầu ngõ đi đến viện tử của nữ nhân kia chí ít cũng 300 mét.

Khưu Cầu bước chân nhanh hơn đi lên phía trước, mỗi lần tới ngõ này đều cảm thấy giống như đi trên cầu độc mộc, trên vách tường hai bên cắm đầy đao, bên dưới cầu độc mộc chính là biển lửa.

Đầu ngõ vẫn có mấy lão nhân trông có vẻ như sắp xuống lỗ ngồi ở đó nói chuyện phiếm, giống như tất cả tinh lực của quãng đời còn lại bọn họ đều dùng vào chuyện vô tình nghĩa như, thấy từng người qua đường đều chỉ chỉ trỏ trỏ, nhìn thôi đã khiến người ta chán ghét.

Cuối cùng cũng đã tới cửa, Khưu Cầu giơ tay lên gõ cửa viện, ba dài hai ngắn đây là ám hiệu đã ước định sẵn, gõ cửa như vậy thì người bên trong sẽ biết người tới là người của bên mình.

Tiểu đồng áo xanh giày cao cổ kia mở cửa nhìn nhìn ra bên ngoài, kéo cửa ra mời Khưu Cầu vào. Tiểu đồng này trông mi thanh mục tú xem chừng chỉ cỡ 14-15 tuổi, từ lúc 7-8 tuổi đã đi theo nữ nhân kia rồi, người ta thường nói ở cùng một người lâu ngày thì sẽ càng lúc càng giống người này, cho nên Khưu Cầu nhìn khuôn mặt vẫn còn vẻ non nớt của tiểu đồng kia cũng cảm thấy ghét cay ghét đắng.