Lao sư động chúng mà không thu hoạch được gì chung quy sẽ có vài phần chán nản, cho dù là người như Diệp Lưu Vân, Hàn Hoán Chi cũng sẽ không thật sự không có thất tình lục dục, chán nản miễn cưỡng khuyên nhủ bản thân vài câu rằng như vậy chung quy chẳng phải là cũng hiểu thêm về đối thủ vài phần ư, vậy nhưng mà thật sự hiểu được mấy phần?

Hàn Hoán Chi ngồi trên ghế ngẩn người, đây là lần đầu tiên ông ta bị người khác đùa bỡn, tuy rằng bề ngoài cũng không có mất gì, nhưng cái cảm giác đã nhiều năm như vậy cũng chưa từng có khiến trong lòng ông ta khó có thể bình tĩnh. Từ khi rời khỏi phủ Lưu Vương đến khi trở thành đô đình úy phủ đình úy, mấy năm nay xuôi gió xuôi nước, không có việc nào ông ta muốn làm mà lại không làm được, cho nên liền có chút kiêu ngạo, quả nhiên người càng kiêu ngạo thì bị đả kích lại càng nặng nề hơn một chút.

Diêu Đào Chi.

So với kiếm khách áo trắng bây giờ còn không biết thân phận kia, Diêu Đào Chi khiến Hàn Hoán Chi càng nhớ nhiều hơn.

Chắc chắn lúc đến Phúc Ninh Tự thì hòa thượng trụ trì đã là Diêu Đào Chi rồi, không ngờ y lại có thể che giấu thân phận sát thủ của bản thân một cách hoàn mỹ, cho dù đối mặt với người như Hàn Hoán Chi mà y vẫn giấu giếm chút sơ hở. Đương nhiên điều chính yếu nhất là trước đó Hàn Hoán Chi cũng không biết vị trụ trì này, người do ông ta mang đến cũng không biết, cứ đinh ninh rằng người mặc một thân tăng y thì nhất định là người đó.