Thẩm Lãnh nhìn thấy xe ngựa, cũng nhìn thấy Trà gia đã thò đầu ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt ấy dưới ánh trăng có vẻ rất trắng, nàng rất sốt ruột, nhưng Thẩm Lãnh cảm thấy cho dù là như thế này thì Trà gia cũng vẫn đẹp như vậy.

Hàn Hoán Chi muốn nhìn Diệp Lưu Vân, khổ nỗi Trà gia đã sắp bò từ cửa sổ ra ngoài, đâu còn nhìn được những người khác ở trong xe ngựa.

Trà gia thật sự bò từ trong ra ngoài, từ cửa sổ nhìn ra ngoài, giây phút nhìn thấy Thẩm Lãnh nàng liền bò ra ngoài, tầm nhìn của Diệp Lưu Vân cuối cùng rời khỏi quyển sách, giơ tay ra kéo cửa xe một cái: “Có cửa.”

Trà gia ồ một tiếng, co nửa người đã chui ra ngoài lại rồi lao ra cửa xe.

Thẩm tiên sinh có chút xấu hổ, trẻ con nhà mình đã bộc lộ ra một mặt khá ngu xuẩn ở trước mặt người ngoài thật sự làm cho người ta cảm thấy ngượng. Lúc Thẩm Lãnh biết được Trà gia và Thẩm tiên sinh có thể gặp nguy hiểm liền trở nên ngốc nghếch, nếu Trà gia biết Thẩm Lãnh gặp nguy hiểm có thể tốc độ ngốc nghếch còn nhanh hơn một chút, nếu hai đứa nhóc này biết bản thân mình có nguy hiểm, ai sẽ ngốc nhanh hơn?