Đao của Thẩm Lãnh hạ xuống, Diêu Đào Chi không né không tránh mà giơ hai tay lên, trên hai cánh tay của y đều có thiết trảo, loại binh khí ngắn được đặc biệt tìm về để đối phó với đao của Thẩm Lãnh, thứ này rất ngắn nhưng có diệu dụng, trong khoảnh khắc tiếp được đao hai cánh tay y kéo sang hai bên, thiết trảo chụp lại lập tức khóa cứng thanh hắc tuyến đao rất nặng nề kia.

“Hì hì.”

Diêu Đào Chi cười cười, nụ cười kia thật sự khó coi.

Thẩm Lãnh đạp một cước ra, hông Diêu Đào Chi tránh né sang một bên bằng sự mềm dẻo quỷ dị, cảm giác đó thật giống như một sợi mì có thể cong thành một nửa vòng tròn. Thẩm Lãnh một cước đạp vào không khí, cơ thể không tự chủ được nhoài về phía trước, mà đầu gối Diêu Đào Chi thì đập thật mạnh vào bụng dưới của Thẩm Lãnh.

Bịch một tiếng, Thẩm Lãnh trúng chiêu lùi nhanh về sau, nhưng mà lùi lại không quá xa, chỉ cần tay hắn không buông hắc tuyến đao ra thì từ đầu đến cuối hắn vẫn bị quấn chặt.