Lúc đi ra ngoài Hàn Hoán Chi không nhịn được hỏi Thẩm Lãnh một câu: “Ngươi thật sự ham tiền?” Thẩm Lãnh gật đầu: “Thật.” “Với bổng lộc của ngươi bây giờ mà nói cũng không tính là thấp, Đại Ninh đủ loại bảo vật trân quý tứ hải thuần phục, bổng lộc của quan viên tăng lên gấp đôi so với tiền triều Sở, với thực chức tướng quân chính ngũ phẩm của ngươi bổng ngân mỗi năm cũng có chừng trăm lượng, với cuộc sống bây giờ của Đại Ninh mà nói một đấu gạo chưa đến năm văn tiền, bổng lộc chức điền của ngươi cộng thêm các loại đồ dùng triều đình phát cũng đủ để sống rất tốt, tại sao còn phải ham tiền như vậy?” Thẩm Lãnh: “Ta chỉ là đơn thuần rất thích tiền không được sao? Nhất là nếu đi đánh thuê cho ngài thì thu nhập sẽ nhanh và cao.” Hàn Hoán Chi cũng không biết Thẩm Lãnh đang nói đùa hay là nghiêm túc, nhưng ông ta lại nghiêm túc trả lời: “Bổng ngân của ta cao hơn ngươi một chút, nhưng một năm cũng chỉ khoảng một trăm năm mươi lượng, ngươi cho rằng ta có thể lấy ra hai trăm lượng mời ngươi làm chó săn một ngày?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương