Trong thành Thi Ân cũng không có phủ đình úy, cho nên tất cả những người đưa từ Phúc Ninh Tự về đều ở trong vườn nơi Hàn Hoán Chi ở, nhưng may là người của phủ đình úy bất kể ở nơi nào cũng sẽ không quên bổn chức của mình, đình úy không thể mang theo hình cụ, không thể mang theo nha môn nhưng bản lĩnh đều là tùy thân. Hàn Hoán Chi tắm rửa thay y phục, cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến, nhưng ông ta không thích chuyện hôm nay để ngày mai làm, chậm rãi đi đến chính đường, thủ hạ đã dẫn tất cả đám người trụ trì Phúc Ninh Tự vào. Lúc Lâm Việt quốc còn thì tăng nhân gặp bệ hạ cũng có thể không quỳ, nhưng bây giờ là Đại Ninh, bọn họ cũng không phải là tăng nhân đơn thuần nữa, mà là tội phạm. Người của phủ đình úy đối đãi với tội phạm, cho tới bây giờ đều chỉ có một thái độ. Thiên bạn Nhạc Vô Địch mặt không cảm xúc đứng ở cửa chính đường, cẩm y màu đen trên người thoạt nhìn có vẻ kỳ lạ, hơi phồng lên không hài hòa, đó là bởi vì bên trong còn có băng vải, dù sao thì trước đó bị thương cũng không nhẹ. Hàn Hoán Chi vốn bảo hắn ta đi nghỉ ngơi nhưng hắn ta không chịu, hán tử giống như sắt thép ấy khiến người ta không thể không có thêm mấy phần kính ý. Trụ trì vốn không muốn quỳ, khổ nỗi Nhạc Vô Địch một cước đá vào khớp gối, hòa thượng cũng không thể không quỳ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương