Khi nhà ở sâu trong cùng ngõ Thái Thủy thành Thi Ân vừa mới dọn đến hàng xóm láng giềng đều cảm thấy có chút kỳ quái, bên trong căn nhà đó đã hoang phế nhiều năm, đã từng là nhà một của vị triều thần Lâm Việt sau này bởi vì chọc giận hoàng đế Dương Ngọc mà bị bãi quan. Sau khi người này chuyển nhà rời khỏi thành Thi Ân thì căn nhà liền bỏ không, rồi sau này cũng có người xem qua nhưng đều nói không cát lợi, từ đầu đến cuối người nào ở lại, cho đến khi sau khi Lâm Việt diệt quốc bỗng nhiên có một nhà dọn đến, nghe giọng nói cũng không phải người bản địa.

Ngày dọn tới trong con ngõ này xem như náo nhiệt chưa từng có, 7-8 chiếc xe ngựa dừng ở đầu ngõ không vào được, ít nhất có hơn trăm người tới tới lui lui khuân vác đồ, từng cái từng cái rương lớn khiêng vào đều đang phủ vải đỏ.

Nhưng tòa nhà này không quá lớn và còn cũ nát, nếu là người có tiền có thế thì sao lại lựa chọn một chỗ như vậy để ở?

Tân chủ nhân sau khi chuyển vào cũng rất ít xuất đầu lộ diện, thường cách một khoảng thời gian xe ngựa sẽ dừng lại ở đầu ngõ có người mặc cẩm y đến bái phỏng. Sau đó mọi người suy đoán e rằng tân chủ nhân của tòa nhà này là một vị đại nhân vật nào đó trong triều đình cũ, sau khi diệt quốc liền mất đi quyền thế nhưng dù sao cũng gia đại nghiệp đại, cho nên không chừng từ trong một đại viện rộng lớn nào đó chuyển tới nơi này xem như né tránh một thời gian.

Tất cả mọi người đều đoán như vậy nên cũng cũng không dám đi quấy rầy, trong mấy năm dọn đến đây ở cũng không nhìn thấy người ở trong viện đi ra ngoài, nhưng gần như không chào hỏi với người khác, bộ dạng thanh lãnh đó nhìn là biết quý nhân.