Trước khi đến Diêu Đào Chi từng nghĩ tới một chuyện rất thú vị, trong tên của y và tên của Hàn Hoán Chi đều có một chữ “chi”, nói cách khác chỉ xem ai thô hơn cứng hơn không dễ bị chặt gãy hơn, y cảm thấy cái tên Hàn Hoán Chi không tốt, tên của mình mới tốt, Đào Chi à... vừa đẹp vừa xuân tình.

Nhưng mà sau khi biết đến một đao của Hàn Hoán Chi thì y đột nhiên cảm thấy bản thân mình hơi buồn cười. Năm đó hai mươi người đứng đầu trên bảng xếp hạng sát thủ có mười sáu người chết trong tay Hàn Hoán Chi, bản thân mình cho là tuyệt đối không thất thủ thật ra vẫn là dựa trên cơ sở khinh địch, cho nên căn bản không phải thật sự tuyệt đối không thất thủ, nếu y thật sự để ý thì sẽ nhận thấy được bước chân dường như di động một chút đó của Hàn Hoán Chi chỉ là đang dụ địch.

Y không dám dừng lại lâu trong tiểu viện tử của hộ gia đình bình thường này, thoáng điều chỉnh lại hơi thở liền tức tốc rời đi, vừa chạy còn vừa nghĩ mình quả thật cũng rất lợi hại, nếu không thì làm sao có thể chống đỡ được một đao kia?

Ngẫm lại cũng thoải mái, sợ là mười sáu sát thủ đỉnh phong kia chính là đều chết dưới một đao như thế này.

Một đao kia thế không thể đỡ, trước mặt là một cây cầu chắn ngang, vậy thì phá cầu mà đi, nếu trước mặt là một ngọn núi chặn đường, vậy thì phá núi mở đường.