Lúc Hàn Hoán Chi từ nha môn đạo phủ đi ra thì trời đã hoàn toàn tối đen, chơi mạt chược không phải thật sự chỉ thuần túy chơi mạt chược, bốn người ngồi với nhau như vậy tùy tiện thương lượng một vài chuyện gì đó cũng đủ làm cho cả Bình Việt đạo chấn động. Lúc ra khỏi cửa xe ngựa vẫn chờ ở ven đường, đứng bên cạnh xe ngựa là thiên bạn dưới trướng ông ta, Nhạc Vô Địch. Cái tên này bất kể thế nào nghe cũng có chút buồn cười, nhưng Nhạc Vô Địch tuyệt đối không phải một người buồn cười. Trên thực tế, trong số tám thiên bạn của cả phủ đình úy thì người không tùy tiện nói cười nhất là Nhạc Vô Địch, vì thế cái người cứng nhắc lại an phận này liền có vẻ không hợp với quần chúng, mấy thiên bạn khác cũng không thích giao tiếp với hắn ta lắm, bởi vì đây là một người ngay cả nói đùa cũng không nói, không chỉ là không nói đùa, thậm chí phần lớn thời gian hắn ta còn không phân biệt được cái gì là nói đùa cái gì là nghiêm túc. Theo hắn ta thấy tất cả đều nên nghiêm túc đối đãi, cho nên liền có vẻ vô vị. “Đại nhân.” Thấy Hàn Hoán Chi đi ra Nhạc Vô Địch lập tức cúi đầu gọi một tiếng, Hàn Hoán Chi khẽ gật đầu đi lên xe ngựa, Nhạc Vô Địch lập tức ngồi ở trước xe ngựa vung roi ngựa lên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương