Nơi ở tạm thời của thủy sư ở bên ngoài thành Thi Ân, buổi trưa làm cơm cho Thẩm Lãnh Thẩm tiên sinh và Trà gia rồi lại hàn huyên gần nửa buổi chiều thì nhất định phải ra ngoài trước khi thành đóng cổng. Từ khách điếm đến cổng thành cũng không phải quá xa, vẫn là đi con đường chính rộng nhất trong thành Thi Ân, nếu có người dám động thủ với Thẩm Lãnh ngay con trên đường này thì chỉ có hai khả năng, hoặc là bị điên, hoặc là có chắc chắn.

Thẩm Lãnh rất tò mò sát thủ tới giết mình kia trông như thế nào. Lúc nhỏ ở bến thuyền trấn Ngư Lân quận An Dương trò chuyện với những xa phu sẽ luôn được nghe những câu chuyện giang hồ như vậy, trong đó tất nhiên không thiếu truyền thuyết về sát thủ.

Thông thường từ “sát thủ” này đều là nghĩa xấu, đương nhiên từ xưa đến nay cũng không thiếu những tráng sĩ làm sát thủ vì đại nghĩa.

Thời Đại Sở có một vị Diêu Vô Ngấn tự xưng thiên hạ không có người nào là không thể giết. Câu chuyện liên quan đến ông ta thì có rất nhiều, rất nhiều, nổi tiếng nhất không gì qua được chuyện ông ta từng giết ba vị hoàng tử, và một vị quý phi Đại Sở.

Năm đó Sở quốc Hằng Thuận hoàng đế đã bệnh tình nguy kịch nhiều ngày không thể lên triều, nhưng chần chừ không quyết định lập ai làm thái tử. Con trai của quý phi là lục hoàng tử, theo lý mà nói dù thế nào cũng không đến lượt gã, hơn nữa so với các huynh đệ thì quả thật gã cũng không nổi bật.