Thẩm tiên sinh ăn rất thoải mái, sau khi ngồi xuống tiếp nhận chén trà do Thẩm Lãnh pha lại càng thư thái hơn, vẫn là lúc ba người ở cạnh nhau là đơn giản hơn, cũng ấm áp hơn. Ông không nhịn được suy nghĩ thật sự không phải suy nghĩ bất cứ điều gì cả, chỉ trông coi hai đứa trẻ bọn chúng như vậy sống nửa phần đời còn lại thì chắc là một chuyện rất tốt đẹp, tương lai hai đứa trẻ sẽ còn tạo ra đứa trẻ thứ ba, đứa trẻ thứ tư... Nhưng lại suy nghĩ tới những bất công mà Lãnh Tử phải chịu gần hai mươi năm, Thẩm tiên sinh liền từ bỏ ý nghĩ trong đầu trước đó.

Bất luận Lãnh Tử có phải đứa trẻ năm đó hay không, hay là chuyện xảy ra trong phủ Lưu Vương đêm hôm đó còn bẩn thỉu xấu xa hơn những gì đã biết, Lãnh Tử đều đã phải chịu bất công và ủy khuất, đây là sự thực rất rõ ràng.

Nếu như nói mấy năm trước trong lòng Thẩm tiên sinh chỉ có dư ân Lưu Vương, hiện tại thì sự bảo vệ đối với Lãnh Tử nhiều hơn.

Lãnh Tử ngồi xuống bên cạnh Thẩm tiên sinh, thỏa mãn thở phào một hơi thật dài: “Nói chuyện với tiên sinh chút, lát nữa còn phải về thủy sư đại doanh, không nói với Trang Ung đã ngủ bên ngoài thì không tốt.”

Thẩm tiên sinh cười nói: “Ngươi thật tâm thật ý muốn nói chuyện với ta một lát?”