Chuyện Bạch Tiểu Lạc đến đại doanh nam cương Lang Viên đã chú định chỉ có hai người bọn họ biết, mà việc y đến giống như một cái gai đâm vào tim Thạch Nguyên Hùng, nỗi sợ đã bị áp chế nhiều năm như vậy giờ đây lại tuôn ra toàn bộ, ồ ạt như thủy triều, người đã trải qua quá nhiều sinh tử sát phạt như ông ta cũng biết sợ, sợ đến tận xương tủy. Sáng sớm hôm sau Thẩm Lãnh và Thạch Phá Đang lại gặp nhau lần nữa. Nói là trùng hợp đi, cứ coi như là trùng hợp đi. Thẩm Lãnh đứng ở ven đường đợi người, trước đó lúc gặp Trang Ung đã nói với hắn vài chuyện, bảo hắn cứ ở bên ngoài thành Thi Ân chờ. Lúc Thẩm Lãnh ngồi xổm trên sườn dốc cao mọc đầy cỏ dại ở bên đường ngẩng đầu nhìn trời, Thạch Phá Đang mang theo một đội người từ trong cổng thành phóng ngựa ra. Sau khi nhìn thấy Thẩm Lãnh, Thạch Phá Đang kinh ngạc với vẻ rất hời hợt: “Thẩm tướng quân, thật sự là trùng hợp.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương