Tất cả mọi chuyện xảy ra bất ngờ như vậy, nhưng trong trường hợp thế này dường như lại có vẻ cực tự nhiên. Thẩm Lãnh cứ bỗng dưng rơi từ trên đài cao xuống như vậy, trong trường đấu thú phía dưới trên trăm con dã lang nam cương đã nhe răng nanh, trong khoảnh khắc Thẩm Lãnh rơi xuống đất tầm mắt của tất cả đều chuyển dời sang phía hắn, tiêu điểm giữa trường, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi. Thẩm Lãnh sau khi chạm đất cũng có chút mờ mịt, nhìn nhìn bốn phía, xa xa là một bầy sói cùng một đám binh lính phản quân Lâm Việt đã sợ mất vía rồi. “Cứu người lên cho ta!” Trang Ung gào thét một tiếng, đâu còn phong độ của nho tướng nữa. “Ai da.” Thạch Phá Đang cũng gào lên một tiếng: “Ai ngã xuống rồi, sao lại ngốc vậy.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương