Vụ án đã tới phủ đình úy còn là chính miệng bệ hạ hạ chỉ, Hình bộ thượng thư Diêm Cử Cương cũng không có cách nào cả, dù cho đô đình úy Hàn Hoán Chi không ở đây, ông ta cũng không thể trực tiếp hạ mệnh lệnh cho bốn vị thiên bạn kia. Ông ta biết vụ án này tuyệt đối không thể tra được đến chỗ sâu, người sáng suốt cũng nhìn ra được đây là Bùi Đình Sơn muốn giết Mạnh Trường An báo thù cho Bùi Khiếu. Chuyện ở bắc cương mặc dù đại tướng quân Thiết Lưu Lê đã đưa ra cách nói là Bùi Khiếu bị người Hắc Vũ giết chết, nhưng chuyện này có rất nhiều điểm đáng ngờ, Bùi Đình Sơn quan tâm đến Bùi Khiếu như vậy thì không thể nào không phái người đi bắc cương điều tra. Từ đông cương đến bắc cương vạn dặm xa xôi, những người đó đi bắc cương rồi lại đến Trường An, tính thời gian thì cũng hoàn toàn phù hợp. Nói cách khác những người tới từ đông cương này đã điều tra ra điều gì đó ở bắc cương, nếu không sẽ không xác định mục tiêu đích trực chỉ Mạnh Trường An như thế. Mà phản ứng của bệ hạ rất kịch liệt, đó là để cho mọi người nhìn, Mạnh Trường An hiện giờ đã đại diện cho bộ mặt của bệ hạ, ai động đến gã chẳng khác nào đang gây chuyện với bệ hạ, vậy thì tất nhiên bệ hạ phải gây chuyện với người này. Nhưng mà phản ứng của bệ hạ trong đêm khiến kẻ khác phải suy nghĩ sâu xa, tra một người giết một người này hiển nhiên là đang khống chế cục diện mang tính cưỡng chế, đại học sĩ Mộc Chiêu Đồng làm sao có thể không nhìn ra? Lúc đó cố tình thêm dầu vào lửa là có tâm tư gì, Diêm Cử Cương suy ngẫm lại là có thể hiểu được, cho nên vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương