Màn đêm nên thì vẫn sẽ đến, thành Trường An nên tối thì vẫn sẽ tối, nhưng trên đường lớn bên ngoài Hình bộ đèn đuốc sáng trưng, những cây đuốc nối liền liên tiếp giống như hai con rồng lửa. Cấm quân mặc thiết giáp phong tỏa hết khu vực chung quanh, sai dịch Hình bộ vốn canh gác đường đều bị xua đuổi trở lại trong nha môn Hình bộ, không một ai được tuỳ tiện ra ngoài. Hoàng đế ngồi ở cửa nha môn Hình bộ, ngồi ngay trên bậc thềm, chiếc ghế do người bên dưới chuyển tới bị ông ta một cước đá bay. Giờ khắc này mọi người mới giật mình bừng tỉnh, trong xương tủy bệ hạ là một quân nhân. Bắt đầu tính từ khi Đại Ninh lập quốc, cũng không có vị hoàng tử thứ hai khi còn trẻ mới mười sáu tuổi đã một mực đâm đầu vào quân doanh như bệ hạ. Khi các hoàng tử khác còn đang chơi đùa, làm nũng, quậy phá thì ông ta đã phóng ngựa giương cung, mười tám tuổi đã lãnh binh đi bắc cương, đó là bộc lộ tài năng bậc nào? Một cước đạp bay ghế hiển nhiên không quá đoan trang, bệ hạ dù sao cũng phải có dáng vẻ của bệ hạ, sau đó bệ hạ không quan tâm, ai còn dám để ý. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương