Hà Khuê căn dặn bọn thủ hạ tận lực đừng đánh vào miệng Mạnh Trường An, còn muốn giữ lại một cái miệng lành lặn để cho Mạnh Trường An nói rõ ràng nguyên nhân cái chết của Bùi Khiếu, thủ hạ của y còn chưa nói, Mạnh Trường An trả lời một từ “được”. Nhà hàng xóm của Mạnh Trường An cảm thấy có chút kỳ quái, nào có ai tặng lễ mà tặng mấy thứ này, suy trước nghĩ sau vẫn có ý định tới hỏi thử, vì thế bảo thê tử chuẩn bị một ít điểm tâm nhà tự làm, xách hộp cơm tới trước cửa gõ cửa, gõ mãi vẫn chưa có người để ý tới, vừa muốn đi thì nghe thấy một tiếng bịch, giống như vật nặng gì đó ngã trên mặt đất. Hắn ta gọi một tiếng có ai không, không ai trả lời. Nếu hắn ta nhìn thấy người ở trong viện sẽ càng tò mò, cuộc đấu hung tàn nhưng im ắng đó, đao binh của đông cương bất kể đánh thế nào cũng không phát ra tiếng, bởi vì bọn họ không dám phát ra tiếng, ai biết Mạnh Trường An không phát ra tiếng, điều này có chút không hợp với lẽ thường. Hàng xóm nhìn vào bên trong qua khe cửa, nhìn thấy đao quang kiếm ảnh, vì thế sợ tới mức ném cả điểm tâm quay đầu bỏ chạy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương