Đạo thừa Bình Việt đạo Bạch Quy Nam tới rất nhanh, dù sao thì huyện thành Hưng An cách bến thuyền quan bổ cũng không quá xa, và sau khi Thạch Phá Đang rời đi Bạch Quy Nam liền cảm thấy không ổn, lúc Thẩm Lãnh phái người đi thì Bạch Quy Nam đã đi được nửa đường rồi.

Thạch Phá Đang bị chọc tức muốn phát tác, khổ nỗi lại không thể đánh thật sự, Bạch Quy Nam lựa lời khuyên bảo mang gã đi, quay đầu lại cười cười với Thẩm Lãnh, nụ cười kia có vẻ hơi bi thương.

Bệ hạ phái mấy gia thần thân cận tới Bình Việt đạo này, chỉ sợ cũng vẫn không dễ trấn trụ.

Trận chiến với Lâm Việt này là cuộc chiến tranh quy mô lớn cuối cùng của Đại Ninh trong mấy năm gần đây, so với bắc cương ngày ngày đều có va chạm phân tranh thì tất nhiên không thể so sánh nổi. Hổ lang xuôi nam diệt Lâm, người giữ ấn chinh nam đại nguyên soái chính là Thạch Nguyên Hùng, một vùng giang sơn lớn như vậy là ông ta đánh hạ, vốn đã quyền cao chức trọng lại có công lao lớn như thế khó tránh khỏi sẽ trở nên càng kiêu ngạo hơn. Mấy năm trước Thạch Nguyên Hùng chính là này thổ hoàng đế trong Bình Việt đạo, tất cả đều là ông ta định đoạt, năm nay thiết lập đạo phủ quyền lực chuyển giao ra ngoài tất nhiên Thạch Nguyên Hùng không vui, kiểu cao cao tại thượng nói một lời là định đoạt này nháy mắt đã bị đạo phủ lấy đi tất cả, ông ta liền tìm chút cảm giác tồn tại trong mọi chuyện mọi nơi. Con trai ông ta Thạch Phá Đang mang theo ba kỳ Lang Viên đi loạn chung quanh Bình Việt đạo nói là tiêu diệt dư nghiệt, còn không phải muốn giữ lại một khoản cuối cùng này ư.

Diệp Khai Thái mới đến dường như không muốn có mâu thuẫn với ông ta nên nhường nhịn một chút. Bạch Quy Nam thì càng thêm uất nghẹn, Thạch Phá Đang thấy gia thần của bệ hạ cũng khiêm tốn với mình như vậy thì lại càng thêm kiêu ngạo.