Sau khi Thẩm Lãnh dẫn người trở lại bến thuyền quan bổ không lâu không ngờ là Thạch Phá Đang lại cũng dẫn người đến đây. Một đội ngũ thoạt nhìn nhân số hơn ngàn, nhưng số lượng chiến binh thì không phải nhiều, cũng chỉ là một tiêu doanh hơn ba trăm người, còn lại đều là phụ binh đánh không ít xe lớn đến, tới bến thuyền quan bổ liền trực tiếp đi vào vận chuyển đồ, quan viên bến thuyền quan bổ cũng không dám nói gì.

“Cái gì! Thủy sư chuyển đi rồi?” Thạch Phá Đang đứng ở trên cầu thuyền quát một tiếng, sắc mặt rất khó coi: “Chẳng lẽ ta không phái người thông báo với ngươi là ta sẽ tiếp tế ở đây? Nếu đã biết còn để cho người khác mang đồ đi, có phải ngươi coi lời ta nói là thả rắm hay không?”

Thạch Phá Đang mắng tiểu quan kia hai câu, quay đầu nhìn về phía chiến thuyền ở bên bờ: “Chuyển như thế nào thì dỡ xuống như thế cho ta.”

Tiểu quan kia vội vàng khuyên can: “Thủy sư có thể bổ sung vật tư cần thiết ở bến thuyền quan bổ bất cứ lúc nào là ý chỉ của bệ hạ, thiếu tướng quân ngài chớ tức giận, hạ quan sẽ phái người triệu tập vật tư đến đây ngay, chờ một chút là có.”

“Dựa vào cái gì mà là chúng ta? Tứ cương hổ lang cũng có thể bổ sung vật tư ở bất cứ phủ kho nào, chẳng lẽ đây không phải ý chỉ của bệ hạ?”