Trước khi vào Bình Việt đạo Thẩm Lãnh đã tưởng tượng ra rất nhiều dáng vẻ mà nơi đây nên có. Đại Ninh diệt Lâm Việt mặc dù đã nhiều năm, nhưng nghĩ đến trận ác chiến trước đây chắc cũng là tiêu điều xơ xác. Sau khi đi vào thủy lộ Bình Việt đạo nhìn thấy một khung cảnh thanh bình hiền hòa, nơi này không có khái niệm mùa đông, mùa trên lịch không liên quan đến nơi đây, đại khái chỉ là sự khác nhau giữa nóng và rất nóng. Trâu cày trong ruộng nước trông rất đẹp, trẻ con trên lưng trâu cười càng đẹp hơn, từ trên thuyền nhìn sang hai bờ sông đều có vẻ vui vẻ thoải mái ấy. “Đại Ninh cũng thật lợi hại.” Xa xa có thôn xóm tường trắng ngói đen nhìn giống như tranh thuỷ mặc, đẹp đến mức khiến người ta hoài nghi là thật hay giả. “Đúng thế, thật lợi hại, quyết tâm xây dựng lại, đến giờ mới có vài năm.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương