Thương nhân béo tên là Đỗ Đức Hải. Ông ta cũng được coi như là một trong số những nhân vật nòng cốt trong đám người năm xưa. Địa vị của ông ta chỉ đứng sau bổ đầu Lý Đông Thanh trong đám người kia năm đó. Sau khi Lý Đông Thanh lên chức huyện thừa cũng từng có ý cho ông ta làm bổ đầu nhưng ông ta lại chối, lựa chọn rời khỏi huyện nha, tự mình buôn bán.

Ông ta khác với Lý Đông Thanh, Lý Đông Thanh còn ôm lấy ảo tưởng còn ông ta lại có điều kính sợ đối với luật pháp của Đại Ninh, đương nhiên sự kính sợ này cũng đã giảm bớt nhưng trước sau gì kính sợ vẫn là kính sợ.

Ông ta coi như còn tỉnh táo, sau khi Lý Đông Thanh làm huyện thừa thì cảm thấy y còn có thể leo lên cao nữa, vị trí địa lý của huyện Nam Sơn rất ưu việt, là một huyện lớn rất dễ dàng tạo được thành tích chính trị. Từ trước tới nay huyện lệnh huyện Nam Sơn không ai làm ở đây quá sáu năm. Huyện lệnh đại nhân trước đó chẳng làm gì đã được đề bạt đi rồi, mặc dù chỉ là thăng lên nửa cấp nhưng cũng là một vị trí trống.

Lý Đông Thanh cảm thấy với năng lực của y thì vẫn còn cơ hội. Y mới hơn bốn mươi tuổi, nếu làm tốt việc nịnh hót thì tương lai nói không chừng có thể leo đến cấp quận trị kia. Một huyện thừa ở một huyện lớn như huyện Nam Sơn mới chỉ được coi như là nhập phẩm, chính thất phẩm mà thôi, nhưng một khi đến quận trị nếu có thể leo lên được vị trí quận thừa thì có thể là tòng ngũ phẩm hoặc chính ngũ phẩm.

Đỗ Đức Hải cũng không tin y có thể leo tới đó, mà cho dù ý có leo lên được đi nữa một khi rời khỏi huyện Nam Sơn nơi mà bọn họ có thể một tay che trời thì ai còn có thể nuông chiều ngươi?