Đội thuyền thổi tù và cảnh báo là vì thủy môn hạ xuống, lúc Thẩm Lãnh đi ra ngoài Vương Căn Đống dẫn theo người của thủy sư đã chuẩn bị cường công rồi, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy Thẩm Lãnh bọn họ đi ra. Thẩm Lãnh cười khoát tay, chỉ nói một câu là binh lính hạ nhầm cửa sát, cũng không nói thêm cái gì khác. Trên đường lớn Từ Mộ Bạch ngồi bệt trên mặt đất, nhìn Thẩm Lãnh bọn họ ra khỏi cổng thành, đột nhiên gào khóc thật lớn, thủ hạ của y lục tục từ chỗ khác đi tới, có người giơ tay ra đỡ nhưng Từ Mộ Bạch lại không dậy, chỉ nằm rạp trên mặt đất khóc đến tê tâm liệt phế. “Ta có lỗi với các lão.” “Đại nhân, nhưng ngài rất tốt với bách tính Lộc Thành.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương