Ngày hôm sau sau khi trời sáng không lâu lão viện trưởng lại vào cung, bên cạnh dẫn theo hai tùy tùng, một người là thư sinh nho nhã ôn hòa thoạt nhìn hơn bốn mươi tuổi, một là thư đồng mi thanh mục tú trông khoảng mười sáu mười bảy tuổi. Thẩm tiên sinh vốn là một người đọc sách cho nên tất nhiên không có sơ hở gì, Trà gia thay nam trang... vẫn là đẹp như thế.

Mà lúc này đội thuyền của Thẩm Lãnh đã vào Hà Tô đạo, tám chiến thuyền Phục Ba, hai chiếc Liễu Oanh, một thuyền Thiết Tê cộng thêm một thuyền Vạn Quân, mười hai chiếc thuyền cũng đủ để có thế rầm rộ, ngư dân nhìn thấy đều sẽ dừng lại xem, múa may thứ gì đó trong tay chào hỏi với các binh sĩ.

Bách tính Đại Ninh trước giờ đều không sợ lính của mình, người của phủ đình úy cũng không biết có cảm tưởng gì.

Đều là người làm binh, sao lại khác như vậy?

Thủy lộ này lượt đi lượt về đều đã đi qua nên cũng không xa lạ gì, lần trước Thẩm Lãnh đã cố ý giữ lại một tấm bản đồ, chỉ là để chuẩn bị trước cho tương lai, đâu ngờ nhanh như vậy mình đã có thể lên chính ngũ phẩm, Thẩm Lãnh có hai tấm bản đồ cảm thấy vui thích, khổ nỗi người khác căn bản không hiểu tại sao hắn vui thích.