Nồi đồng vẫn là cái nồi đồng đó, thức ăn vẫn là những thức ăn ấy, từ hai người ăn đổi thành bốn người ăn liền có vẻ hơi ít ỏi, may mà lúc này bốn người ai cũng nuốt không trôi, chỉ nghe tiếng sôi ùng ục ùng ục trong nồi đồng, cũng quên đóng cửa lò lại cho nhỏ một chút. “Nên thêm canh rồi.” Phá vỡ sự trầm mặc chính là bốn từ này, người nói chính là Thẩm tiên sinh. Lão viện trưởng hơi ngây người, đưa tay đóng cửa lò lại, gió không lọt vào, than cháy bên trong không bao lâu sẽ tắt, nhiệt độ hạ xuống, thức ăn nhúng chín trong nồi đồng cũng liền lộ ra, nhưng chỉ có đậu hũ trắng, những thứ khác còn chưa kịp bỏ vào thì Thẩm tiên sinh bọn họ đã đến. Thẩm tiên sinh dường như cảm thấy bầu không khí này quá ngượng nghịu, chỉ chỉ mấy miếng đậu hũ trắng trong nồi: “Thư viện kham khổ như vậy sao?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương