Lời nói của Vương Ái Thủy dập tắt dự định của Thẩm Lãnh, nhưng cũng may những người Cầu Lập đó đã bị người của phủ Đình Úy dạy dỗ đến ngoan ngoãn dễ bảo, làm người dẫn đường hay phiên dịch đều không có vấn đề gì, về phần những suy nghĩ khác thì chỉ có thể đợi sau khi đến được Bình Việt đạo rồi hãy tính.

Đợi khoảng một ngày trời ở xưởng thuyền An Dương, bảy chiếc Phục Ba, một chiếc Vạn Quân đã được xử lý xong có thể sử dụng. Trước khi trời tối, Thẩm Lãnh cho các binh sĩ nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm hôm sau xuất phát.

Thẩm Lãnh ngồi bên bờ ngắm nhìn nước sông chảy xiết nhưng trong lòng vẫn chưa thể yên tâm được. Lúc tiên sinh dẫn theo Trà gia rời đi chỉ nói là đến thành Trường An, đi rất vội vàng. Thẩm Lãnh tìm Hắc Nhãn nhờ gã mời huynh đệ trong Lưu Vân Hội để ý giúp hắn nhiều một chút, có tin tức hãy lập tức thông báo, Hắc Nhãn lập tức phái người truyền tin ra ngoài, nhưng tin tức cũng không thể đến nhanh như vậy.

Thẩm Lãnh đại khái đoán được tiên sinh đến thành Trường An là bởi vì lần này hắn đã giết Mộc Tiêu Phong. Từ đầu đến cuối chuyện này cũng không có quá nhiều lo ngại gì, từ khi nhìn ra được Trang Ung đang bày cục, Thẩm Lãnh liền biết được cho dù giết chết Mộc Tiêu Phong cũng sẽ không có quá nhiều chuyện, bởi vì hắn không phải mượn thế của Trang Ung mà là thế của hoàng đế.

Không hề nghi ngờ đương kim bệ hạ chính là một đời hùng chủ, người hiểu rất rõ bây giờ vấn đề lớn nhất của Đại Ninh là gì, cho nên chuẩn bị động đao.