Phủ Đình Úy là nơi rất đặc biệt rất đặc biệt, tuy rằng thuộc Hình bộ quản lý nhưng Hình bộ thượng thư Diêm Cử Cương cũng chẳng thể làm gì được đô đình úy của phủ Đình Úy. Hình bộ cái gì cũng điều tra, việc vặt phức tạp, nhưng phủ Đình Úy chỉ tra một loại án... án dính dáng tới quan viên. Diêm Cử Cương gặp Hàn Hoán Chi cũng phải khách khí vài câu, dù cho cấp bậc của Hàn Hoán Chi thấp hơn ông ta không ít, bởi vì Hàn Hoán Chi ngay cả ông ta cũng có thể điều tra. Một nha môn độc lập như thế, đương nhiên bệ hạ phải giữ thật chặt, Hình bộ thượng thư được xem như là môn sinh của Mộc Chiêu Đồng, sau khi tin tức Mộc Tiêu Phong chết đến kinh thành ông ta đã lập tức đến phủ Mộc Chiêu Đồng, nhưng cũng chỉ có thể trấn an một chút, bởi vì ông ta biết án không rơi vào tay mình, dù cho trên ý chỉ đã nói là ông ta đích thân đốc thúc, đốc thúc, có thể đốc ra cái khỉ mốc gì. Trời mới tờ mờ sáng, 120 hắc kỵ từ phủ Đình Úy xếp thành hàng đi ra, ngựa đen, cẩm y đen, áo choàng đen, đen đến mức làm cho người ta sợ hãi. Phủ Đình Úy hắc kỵ, ở một thời điểm nào đó chính là danh từ thay thế cho Dạ Xoa lấy mạng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương