Thành Trường An, phủ đại học sĩ.

Lúc Hàn Hoán Chi đến phủ đại học sĩ thì trời đã sắp tối rồi, thế là gặp được vị đại học sĩ có đôi mắt giống như có thể phát ra ánh sáng đỏ u ám trong bóng tối, Mộc Chiêu Đồng như lập tức già đi mười tuổi. Vốn tuổi tác của lão ta đã không còn trẻ nữa, tính đến nay đã vào tuổi thất tuần, ở độ tuổi này mà phải chịu tang con thì có thể tưởng tượng lão ta đã chịu đả kích lớn cỡ nào.

Người như Hàn Hoán Chi nhìn thấy cặp mắt đó của Mộc Chiêu Đồng cũng cảm thấy có chút đáng sợ. Y bước đi trong bóng tối nên không sợ bóng tối, mà lúc này Mộc Chiêu Đồng nào có còn là bóng tối gì nữa, mà giống như một lão sói đầu tóc bạc trắng khát máu.

“Đại học sĩ?”

Hàn Hoán Chi khẽ gọi một tiếng, Mộc Chiêu Đồng ngẩng đầu lên nhìn y một cách máy móc, sau đó lại từ từ cúi đầu xuống. Lão ta ngồi ở phía sau bàn sách, vậy mà trên bàn sách lại có thể thấy được từng vết cào, thế là Hàn Hoán Chi nhìn sang đôi tay đang đặt trên bàn của Mộc Chiêu Đồng, giữa kẽ móng tay ngoại trừ có vụn sơn của bàn gỗ ra còn có cả vết máu, trong đó có một móng bị lật lên, nhìn thôi đã thấy đau rồi.