Thẩm Lãnh nhìn những người dưới trướng của mình bỗng nhiên ngẩn ngơ một hồi. Hắn cứ luôn chạy về phía trước cho nên không kịp thể hội, chỉ lo chạy, rất ít hưởng thụ khoái ý khi chạy. Ví dụ như chức vị ngũ phẩm tướng quân này, dưới trướng hơn một ngàn chiến binh, còn có dũng giả như Dương Thất Bảo, Đỗ Uy Danh, Cổ Lạc, Vương Khoát Hải, hiện giờ lại thêm một văn nhân Đậu Hoài Nam mặc dù lai lịch không rõ nhưng cũng như rất thú vị.

“Vị này là hành quân chủ bộ Đậu Hoài Nam, sau này lo các chuyện như sắp xếp quân vụ, chu cấp hậu cần, phải hỏi ông ta nhiều.”

Đậu Hoài Nam khẽ gật đầu xem như chào hỏi. Ông ta cũng không phải là một người quá mức cổ hủ gì. Thẩm Lãnh còn nghe nói đêm hôm qua ông ta đi dạo ở bờ biển đã gặp Trần Nhiễm một lời không hợp liền thi ném thia lia, thế mà lại thắng Trần Nhiễm từ nhỏ đã tự hào với tài ném thia lia của mình. Trò chơi nhàm chán như vậy mà hai người lại chơi suốt thời gian gần hai nén nhang, thật đáng ngạc nhiên, thế nên sáng sớm lúc thức dậy Trần Nhiễm còn than thở cánh tay mình bị đau.

Sau đó Đậu Hoài Nam lại cùng Trần Nhiễm đi thăm Cổ Lạc bị trọng thương, lại bất ngờ kê một đơn thuốc, bản thân ông ta nói trong đơn thuốc mà quân y kê dùng ba vị thuốc hiệu quả không đủ không đúng, mặc kệ thật hay giả cũng đã hù dọa Cổ Lạc một trận.

Sáng sớm hôm nay trước lúc thăng trướng nghị sự, ông ta ở bên ngoài lại cùng Vương Khoát Hải chơi nhảy ô, đây là trò chơi còn ấu trĩ hơn trò ném thia lia ít nhất ba bậc, hai đại nam nhân chơi hết sức vui vẻ, làm đứa trẻ to xác Vương Khoát Hải này rất vui vẻ.