“Lãnh Tử, ngươi có sợ không?” Trần Nhiễm đang ngồi xổm trên bờ Thái Hồ đột nhiên hỏi một câu, không ngẩng đầu lên, nhìn vào ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. “Sợ.” Thẩm Lãnh trả lời rất dứt khoát. Trần Nhiễm nhặt một viên đá nhỏ ném vào trong hồ nước: “Ta nhớ lần trước khi ta và cha ta trò chuyện đã từng nói, với độ tuổi này của ta mà đã làm được đến đoàn suất, trong trấn Ngư Lân cũng không tìm ra được mấy người, cha ta khen ta từ nhỏ đã hiểu chuyện, vừa nhìn liền biết có tiền đồ, thật ra những chuyện mà ta hiểu biết được, còn không phải là do ngươi dạy cho hay sao… Lãnh Tử, ngươi nói sợ, ta cũng sẽ sợ.” Thẩm Lãnh nhìn về phía xa, nói như tự thì thào: “Hiểu chuyện từ nhỏ… không gì tàn nhẫn hơn bốn chữ này.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương