Vết máu loang lổ trên sàn thuyền lớn, người mà Thẩm Lãnh dẫn theo đã ngăn cản người của Bạch Thượng Niên không kịp đến cứu viện, thi thể không đầu kia đứng đó một lúc lâu rồi lảo đảo ngã xuống, nằm bên cạnh cây giáo lớn đó của ông ta. Thẩm Lãnh nhảy xuống Thái Hồ cứu Cổ Lạc lên, vết thương bên vai trái của Cổ Lạc quá lớn lại bị ngâm nước, nhìn cả người đều suy yếu nghiêm trọng. Thẩm Lãnh cho người dùng khoái thuyền Con Rết đưa gã ta lên đảo Duyên Bình tìm quân y để chữa trị, sau đó hắn dẫn những người còn lại đi về phía đội thuyền, đội thuyền của hắn. Lúc này những người mà Thẩm Lãnh dẫn theo đã bị vây trong tình thế vô cùng nguy hiểm, ba kỳ chiến binh của Ất Tử doanh như hổ rình mồi. Lúc trước Thẩm Lãnh không ở đây bọn họ đã lấy cớ tham gia diễn tập để lên thuyền, mỗi chiếc thuyền đều có người, cũng có nghĩa là số người trên mỗi thuyền đều nhiều hơn người của Thẩm Lãnh. Trên thuyền Phục Ba của Thẩm Lãnh, tướng quân Vương Căn Đống dẫn người lui về thủ ở mũi thuyền, ba vị tướng quân lĩnh quân của Ất Tử doanh cũng ở trên chiếc thuyền này, bọn họ vốn đến đây để giết Thẩm Lãnh, nhưng mà Thẩm Lãnh lại không ở đây. Trên thuyền lớn, Hắc Nhãn hỏi Thẩm Lãnh: “Ngươi quay về vào lúc này, làm sao có thể cản lại được ba người kia và mấy ngàn chiến binh đó.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương