Bạch Thượng Niên quay đầu lại nhìn thấy người trẻ tuổi một thân áo trắng kia liền đoán được thân phận của đối phương, nhất là cái thiết thiên kia cũng là binh khí rất nổi tiếng ở thành Trường An, trên ám đạo nhắc đến Hắc Nhãn Bạch Nha, tất nhiên cũng không thiếu thiết thiên hoàn thủ đao.

Hắc Nhãn thoạt nhìn tính cách lãnh ngạo cứng rắn hung hãn hơn một chút, nhưng lại dùng một cây thiết thiên thon nhỏ. Bạch Nha nhìn bề ngoài đẹp đẽ tuấn tú giống một thư sinh hơn, ai có thể ngờ được thứ yêu nhất của y chính là thanh hoàn thủ đao thân đao rộng một thước đó.

“Tay của Lưu Vân Hội quả nhiên vươn ra rất dài.”

Bạch Thượng Niên hơi nheo mắt lại, nhưng lại không có mấy phần lo lắng, ông ta cũng thật sự sẽ không để một người trên ám đạo ở trong mắt, đối với tướng quân như ông ta mà nói, những kẻ đánh đánh giết giết trên ám đạo kia giống như con trẻ chơi đồ hàng vậy, ấu trĩ, buồn cười.

“Tay của Lưu Vân Hội, còn dài hơn trong tưởng tượng của ngươi nữa.”